Anh Đức giang hồ
Description:
GIỚI THIỆU NHÂN VẬT
Trong cái thế giới giang hồ đầy máu và khói thuốc, anh Đức – Đức "Mãnh Hổ" – là cái tên khiến bất kỳ ai nghe qua cũng phải rùng mình. Con trai độc nhất của Bố Già, ông trùm khét tiếng miền Bắc, anh Đức thừa hưởng không chỉ gia sản mà còn cả cái khí chất lạnh lùng, tàn nhẫn của cha. Cao ráo, nước da trắng trẻo hiếm có giữa đám giang hồ phong trần, anh nổi bật như một bức tượng sống. Nửa thân trên anh chi chít hình xăm – rồng cuốn, hổ gầm, hoa văn sắc nét chạy dài từ vai xuống eo, mỗi đường nét như kể lại những trận chiến đẫm máu mà anh đã bước qua. Đẹp trai, góc cạnh, đôi mắt sắc như dao cứa, anh Đức là niềm mơ ước của biết bao cô gái, nhưng cũng là nỗi khiếp sợ của kẻ thù.
Dáng người anh to cao, cơ bắp săn chắc, nhưng thứ khiến đám đàn em vừa kính vừa nể là "hàng khủng" 27 cm mà anh chẳng ngại khoe mỗi khi tắm suối hay đánh lộn đổ máu. "Cặc ngựa" – bọn chúng gọi sau lưng anh, kèm theo cái cười khùng khục đầy ganh tỵ. Anh Đức đã có vợ, chị Hoa – một người đàn bà xinh đẹp, sắc sảo, từng là hoa khôi đất Hà thành trước khi về làm hậu phương cho anh. Hai người có một đứa con trai kháu khỉnh, nhưng cuộc sống gia đình chẳng thể nào kìm hãm được bản tính hoang dại trong anh. Giang hồ máu mặt, anh sống giữa lằn ranh của quyền lực và dục vọng, chẳng ngại lao vào những cuộc chơi điên rồ để khẳng định vị thế.
Còn Hiệp, thằng trai tráng nghèo kiết xác từ vùng quê heo hút, lại là một mảnh ghép đối lập hoàn toàn. Đen nhẻm, lùn hơn anh Đức cả cái đầu, nhưng thân hình nó rắn rỏi, cơ bắp cuồn cuộn từ những ngày cày cuốc trên đồng. Nghèo đó, nhưng Hiệp khỏe và dẻo dai, cái sức bền của nó khiến đám thanh niên làng phải lé mắt. Mặt mũi nó không đẹp, góc cạnh thô ráp, đôi mắt sâu hoắm ánh lên vẻ gì đó vừa đói khát vừa bất cần. "Cặc 19 cm" của nó, tuy không bằng anh Đức, nhưng dày, gân guốc, mỗi lần cương lên là cả một khúc thịt đầy uy lực. Hiệp chẳng có gì ngoài đôi tay chai sần và cái gan lì lợm – thứ đã đẩy nó từ đồng ruộng lên thành phố, lăn lộn giữa đám giang hồ để kiếm miếng cơm.
Hai con người, hai thế giới, tưởng chừng chẳng bao giờ chạm mặt. Nhưng định mệnh, hay chính cái dục vọng điên cuồng trong mỗi người, đã kéo họ lại gần nhau. Mọi chuyện bắt đầu vào một đêm mưa tầm tã, khi anh Đức, sau một phi vụ lớn, quyết định tìm chút "vui vẻ" để xả cơn căng thẳng. Còn Hiệp, thằng trai nghèo mới chân ướt chân ráo bước vào giang hồ, lại vô tình rơi vào tầm ngắm của "Mãnh Hổ"...
TRUYỆN 110 CHƯƠNG
audio Anh_Đức_giang_hồ_1-2-3.m4a
audio Anh_Đức_giang_hồ_4-5-6.m4a
audio Anh_Đức_giang_hồ_7-8-9-10.m4a
Chương 1: Dưới Áp Lực Dục Vọng
Mưa rơi xối xả, từng giọt nước đập mạnh xuống mái tôn xập xệ của cái xóm nghèo ven thành phố. Đêm tối mịt mù, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt qua màn mưa, chiếu lên bóng dáng cao lớn của anh Đức. Hắn đứng đó, áo sơ mi đen ướt sũng ôm sát cơ thể, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc và hình xăm rồng cuốn phủ kín nửa thân trên. Đôi mắt sắc lạnh đảo quanh, tay cầm điếu thuốc cháy đỏ, khói thuốc hòa vào không khí ẩm ướt. Đằng sau anh là hai thằng đàn em, một thằng xách cây gậy sắt, thằng kia cầm con dao găm sáng loáng. Cả ba bước đều đều trên con đường lầy lội, tiếng giày dẫm nước bắn tung tóe.
"Thằng Hiệp ở đâu?" Anh Đức gằn giọng, quẳng điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày nghiền nát tàn lửa. Giọng anh trầm nhưng lạnh, như lưỡi dao cắt qua không khí.
Thằng đàn em cầm gậy chỉ tay về phía căn nhà lụp xụp cuối ngõ. "Nó ở đó, anh. Thằng chó đó nợ mình ba chục củ, hẹn cả tháng nay mà chưa thấy trả."
Anh Đức nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. "Ba chục củ mà cũng dám quỵt tao? Được, đêm nay tao cho nó biết mùi." Hắn hất hàm, cả ba tiến thẳng về phía căn nhà.
Cửa gỗ mục nát bật tung khi thằng đàn em đá mạnh một phát. Bên trong, ánh đèn dầu leo lét chiếu lên bóng dáng thằng Hiệp đang ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa cũ kỹ. Nó mặc áo ba lỗ rách, quần đùi cáu bẩn, đôi tay đen nhẻm gầy guộc ôm lấy đầu gối. Thấy anh Đức bước vào, Hiệp giật mình đứng bật dậy, đôi mắt sâu hoắm lóe lên chút hoảng loạn.
"Đức... anh Đức..." Giọng Hiệp lạc đi, nó lùi lại một bước, lưng chạm vào tường.
Anh Đức chẳng nói gì, bước thẳng tới, túm cổ áo Hiệp kéo mạnh. Sức mạnh của hắn khiến thằng Hiệp lảo đảo, suýt ngã nhào. "Mày nghĩ mày là ai mà dám nợ tiền tao hả, con chó?" Hắn gầm lên, tay siết chặt hơn, mặt áp sát mặt Hiệp. Hơi thở anh phả ra mùi thuốc lá và rượu, nóng rát trên da thằng Hiệp.
"Anh... anh bình tĩnh... em... em chưa có tiền, nhưng em sẽ trả..." Hiệp lắp bắp, đôi tay run rẩy cố gỡ tay anh Đức ra, nhưng vô ích. Hắn quá khỏe, cái thân hình cao lớn của anh Đức như một bức tường đè ép nó.
"Trả? Trả bằng cái lồn gì khi mày chỉ là thằng nhà quê nghèo kiết xác?" Anh Đức cười khẩy, buông cổ áo Hiệp ra rồi quay sang nhìn quanh căn nhà. Mọi thứ tồi tàn đến thảm hại – cái bàn gỗ mối mọt, cái giường tre xiêu vẹo, vài cái nồi méo mó nằm lăn lóc góc nhà. "Nhìn cái ổ chuột của mày kìa. Đúng là đồ rác rưởi."
Hiệp cắn răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Nó muốn lao vào đấm vỡ mặt thằng khốn này, nhưng nó biết mình chẳng có cửa. Anh Đức không chỉ mạnh, mà còn là con trai của Bố Già – trùm giang hồ miền Bắc. Động vào hắn khác gì tự đào mồ chôn mình.
Nhưng anh Đức chưa dừng lại. Hắn bước tới góc nhà, nơi có tấm ảnh cũ kỹ chụp gia đình Hiệp – bố mẹ nó già nua, gầy gò, đứng bên thằng Hiệp hồi còn nhỏ. Hắn nhặt tấm ảnh lên, ngắm nghía rồi bật cười khinh khỉnh. "Nhìn cái mặt bố mẹ mày này, chắc cả đời chỉ biết cắm mặt xuống ruộng. Đẻ ra mày cũng chẳng khá hơn, toàn giống rác rưởi."
"ĐỨNG LẠI!" Hiệp gầm lên, mắt đỏ ngầu. Nó lao tới giật lấy tấm ảnh từ tay anh Đức, nhưng hắn nhanh hơn, giơ tay lên cao rồi dùng chân đá mạnh vào bụng Hiệp. Thằng Hiệp ngã lăn ra sàn, ôm bụng rên rỉ, nước mưa từ mái nhà dột xuống thấm ướt cả người nó.
"Đụ má mày, dám lớn tiếng với tao?" Anh Đức cúi xuống, túm tóc Hiệp kéo đầu nó ngửa lên. "Bố mẹ mày là cái thá gì? Một lũ nhà quê bẩn thỉu, đẻ ra thằng con ngu như mày để tao phải đến tận đây đòi nợ. Mày nghĩ mày ngon lắm hả?"
Hiệp thở hổn hển, máu từ khóe miệng chảy ra, nhưng trong lòng nó là một cơn giận dữ bùng cháy. Những lời sỉ nhục gia đình như mũi dao đâm vào tim nó. Nó nghèo, nó thấp kém, nhưng bố mẹ nó là tất cả những gì nó có. Anh Đức có thể đánh nó, hành nó, nhưng động đến gia đình thì không thể tha thứ.
"Anh... anh muốn gì thì nói đi..." Hiệp gằn giọng, cố kìm cơn đau và cơn giận. "Đừng lôi gia đình tôi vào."
Anh Đức buông tóc nó ra, đứng thẳng dậy, phủi tay như vừa chạm vào thứ gì bẩn thỉu. "Muốn gì? Đơn giản thôi. Trả tiền, hoặc tao đốt cái nhà này, rồi lôi mày ra ngoài kia cho tụi tao chơi tới chết."
Hai thằng đàn em đứng sau cười hô hố, tiếng cười vang lên giữa tiếng mưa rơi đều đều. Hiệp cúi đầu, đôi tay run rẩy. Nó không có tiền, không có cách nào trả ngay bây giờ. Nhưng nó biết, nếu cứ để anh Đức tiếp tục sỉ nhục, nó sẽ không chịu nổi mà làm liều.
"Được... được rồi..." Hiệp đứng dậy, giọng nhỏ nhưng chắc. "Anh ngồi xuống đi. Tôi... tôi đi lấy nước cho anh uống, rồi mình nói chuyện."
Anh Đức nhếch mép, ngồi phịch xuống cái ghế nhựa cũ kỹ, chân gác lên bàn, mắt vẫn nhìn Hiệp đầy khinh miệt. "Nhanh lên, tao không có thời gian cho cái thứ rác rưởi như mày."
Hiệp lặng lẽ bước vào góc nhà, nơi có cái ấm nước cũ. Nó rót nước vào cốc, tay hơi run. Nhưng trong đầu nó, một ý nghĩ đen tối chợt lóe lên. Nó quay lưng lại, giả vờ lục lọi tìm thứ gì đó, rồi lén lấy ra một lọ nhỏ từ túi quần. Thứ thuốc kích dục mà thằng bạn giang hồ từng đưa nó, bảo là "hàng xịn, chỉ cần vài giọt là nứng điên cuồng". Hiệp không định dùng, nhưng giờ đây, cơn giận và sự bất lực khiến nó không còn nghĩ được gì ngoài việc trả thù.
Nó nhỏ vài giọt vào cốc nước, khuấy đều, rồi mang ra đưa cho anh Đức. "Anh uống đi... để bớt nóng."
Anh Đức cầm cốc, nhìn Hiệp bằng ánh mắt nghi ngờ, nhưng rồi nhún vai uống một hơi cạn. Hắn lau miệng, cười khẩy. "Mày nghĩ mời tao nước là tao tha cho mày à? Ngây thơ vl."
Hiệp không đáp, chỉ lặng lẽ ngồi xuống góc nhà, mắt quan sát. Nó chờ đợi. Và chẳng bao lâu, anh Đức bắt đầu cảm thấy異変 (dị biến) trong người. Mặt hắn đỏ lên, hơi thở trở nên nặng nề, đôi tay vô thức siết chặt thành ghế. Hắn nhíu mày, nhìn xuống dưới – "cặc ngựa" 27 cm của hắn đang cương cứng trong quần, căng tức đến mức muốn bung cả khóa kéo.
"Đụ má... mày... mày bỏ gì vào nước hả?" Anh Đức gầm lên, đứng bật dậy, nhưng đôi chân hắn run rẩy, cơ thể nóng ran như bị lửa đốt.
Hiệp nhếch mép, lần đầu tiên trong đêm nay nó cười – một nụ cười lạnh lùng, đầy thù hận. "Anh muốn chơi tôi? Giờ thì đến lượt tôi chơi anh."
Nó đứng dậy, bước tới gần anh Đức. Hai thằng đàn em định lao vào, nhưng Hiệp nhanh hơn, đá đổ cái bàn gỗ chắn đường chúng. Anh Đức, trong cơn kích dục dữ dội, không còn kiểm soát được bản thân. Hắn thở hổn hển, mắt mờ đi vì dục vọng, tay vô thức lần xuống dưới quần. Hiệp cúi xuống, thì thầm vào tai hắn: "Anh ngon lắm mà, phải không? Giờ thì để coi anh chịu được bao lâu."
Cơn thuốc bắt đầu ngấm sâu, anh Đức rên lên, cơ thể hắn run rẩy. Hiệp không vội, nó đứng đó, nhìn "Mãnh Hổ" giang hồ từng khiến nó khiếp sợ giờ đang quằn quại trước mặt. Nó biết, đêm nay mới chỉ là khởi đầu.
Anh Đức - Chương 2: Cơn điên dục tính
Mưa vẫn rơi đều đều ngoài mái tôn, tiếng nước dột tí tách hòa cùng hơi thở nặng nề của Anh Đức. Anh Đức đứng đó, giữa căn nhà lụp xụp, đôi chân run rẩy vì cơn thuốc kích dục thằng Hiệp bỏ vào nước. Mặt Anh Đức đỏ bừng, mắt mờ đi, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cái cổ trắng trẻo chi chít hình xăm. "Cặc ngựa" 27 cm của Anh Đức cương cứng đến đau nhức trong quần, căng tức như muốn xé toạc vải. Hai thằng đàn em bị Hiệp đá đổ bàn chắn đường, giờ đang lồm cồm bò dậy, nhưng Anh Đức chẳng còn tâm trí để ra lệnh nữa. Anh Đức chỉ biết thở hộc hộc, tay vô thức lần xuống dưới, cố đè nén cái dục vọng đang bùng cháy trong người.
Thằng Hiệp đứng đối diện, đôi mắt đen sâu hoắm lóe lên vẻ đắc thắng. Nó không còn là thằng trai quê nghèo kiết xác run rẩy trước "Mãnh Hổ" nữa. Giờ đây, nó là kẻ nắm quyền, và nó sẽ khiến Anh Đức phải trả giá cho từng lời sỉ nhục gia đình nó.
"Cởi quần áo ra, thằng chó!" Hiệp gầm lên, giọng khàn khàn đầy thù hận. Nó bước tới, túm lấy cổ áo Anh Đức xé toạc một phát. Nút áo văng tung tóe, để lộ lồng ngực săn chắc với hình xăm rồng cuốn ngoằn ngoèo chạy từ vai xuống bụng. Anh Đức lảo đảo, nhưng không chống cự nổi, cơ thể Anh Đức như bị cơn thuốc khống chế hoàn toàn.
"Mày... mày dám..." Anh Đức gằn giọng, nhưng lời chưa dứt đã bị Hiệp đạp mạnh vào bụng. Anh Đức ngã phịch xuống sàn, ôm bụng rên rỉ, nước mưa từ mái dột thấm ướt cả người. Đám đàn em định lao vào, nhưng Hiệp quay lại, nhặt cây gậy sắt của chúng ném thẳng về phía góc nhà. "Đụ má tụi bây, muốn chết thì nhào vô!"
Hai thằng đàn em chững lại, nhìn Anh Đức quằn quại dưới sàn mà không dám động thủ. Chúng biết, giờ phút này, "Mãnh Hổ" đã mất hết uy quyền.
Hiệp cúi xuống, túm tóc Anh Đức kéo đầu Anh Đức ngửa lên. "Tao nói cởi quần áo, mày điếc hả? Hay để tao lột truồng mày ra cho tụi nó xem con cặc ngựa của mày nứng thế nào?" Nó cười khẩy, tay giật mạnh cái quần jeans đen của Anh Đức xuống. Vải rách toạc, để lộ đôi đùi to như đùi ếch, cơ bắp cuồn cuộn căng cứng vì thuốc kích dục. Nhưng thứ khiến Hiệp sững sờ là cái quần jockstrap trắng bó sát, ôm chặt lấy hạ bộ của Anh Đức. Màu trắng tinh đối lập hoàn toàn với cái vẻ giang hồ máu mặt của Anh Đức, trông vừa lố bịch vừa kích thích.
"Đụ má, mày mặc cái gì đây?" Hiệp phá lên cười, tiếng cười khàn khàn vang khắp căn nhà. "Quần sịp kiểu này là để khoe cặc cho tụi đực rựa xem hả, thằng chó? Nhìn cái đùi mày to thế này, mà mặc cái quần lồn này, tao tưởng mày là giang hồ cơ mà!"
Anh Đức cắn răng, đôi tay run rẩy cố che hạ bộ, nhưng Hiệp nhanh hơn, giật mạnh cái quần jockstrap xuống tới đầu gối. Con cặc 27 cm của Anh Đức bung ra, cương cứng đỏ au, gân guốc nổi lên chằng chịt như muốn nổ tung. Đầu cặc rỉ nước nhờn, từng giọt chảy xuống đùi, ướt đẫm cả lớp lông đen rậm rạp. Hiệp trợn mắt, dù đã nghe đồn về "hàng khủng" của Anh Đức, nhưng tận mắt thấy vẫn khiến nó sốc. Cái thứ đó to gấp đôi cặc 19 cm của nó, dài ngoằng, dày như cổ tay, nhìn mà muốn rùng mình.
"Đụ mẹ, mày đúng là thằng ngựa đực!" Hiệp gầm lên, tay vỗ mạnh vào đùi Anh Đức cái chát. "Cặc to thế này mà để tao chơi, mày có thấy nhục không, hả thằng khốn?"
Anh Đức rên lên, không phải vì đau mà vì cơn kích dục đang hành hạ Anh Đức. Anh Đức muốn chửi lại, muốn đấm vỡ mặt thằng Hiệp, nhưng cơ thể không nghe lời. Mỗi cái chạm của Hiệp, mỗi lời sỉ nhục, lại khiến con cặc Anh Đức giật lên, rỉ thêm nước nhờn. Anh Đức thở hộc hộc, mắt mờ đi, đôi tay vô thức bấu chặt sàn nhà.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại. Hiệp túm vai Anh Đức, lật úp người Anh Đức xuống sàn. Đôi mông trắng trẻo, săn chắc hiện ra, căng mọng như mông đàn bà, không một vết sẹo dù Anh Đức là giang hồ máu mặt. Hiệp định đạp thêm phát nữa, nhưng rồi nó khựng lại. Giữa hai khe mông Anh Đức, một thứ gì đó lòi ra – cái quai cầm nhỏ xíu của một món đồ chơi tình dục. Một cái sex toy plug, nhét sâu trong lỗ đít Anh Đức, chỉ lộ ra chút xíu, nhưng đủ để Hiệp nhận ra ngay.
"ĐỤ MẸ MÀY!" Hiệp hét lên, tay giật mạnh cái quai cầm. Cái plug bung ra kèm theo tiếng "bộp" nhầy nhụa, để lộ cái lỗ đít hồng hào, khít rịt, ướt át vì nước dâm rỉ ra từ bên trong. Anh Đức rú lên, cơ thể giật nảy, con cặc dưới bụng Anh Đức đập mạnh xuống sàn, bắn tinh trắng đục tung tóe. Anh Đức không kiểm soát được nữa, thuốc kích dục cộng với cái plug bị rút ra khiến Anh Đức lên đỉnh ngay lập tức.
Hiệp đứng đó, tay cầm cái plug còn dính nước nhờn, miệng há hốc nhìn Anh Đức quằn quại. Rồi nó cười, tiếng cười điên dại vang lên giữa tiếng mưa. "Mày... mày nhét cái này vào đít hả? Đụ má, thằng giang hồ như mày mà chơi đồ chơi lồn thế này? Tao tưởng mày ngon lắm, hóa ra mày là con đực nứng lồn, thích bị địt đít à?"
Anh Đức cắn môi đến chảy máu, cố gầm lên: "Mày... im... im mẹ mày đi..." Nhưng giọng Anh Đức lạc đi, yếu ớt, chẳng còn chút uy quyền nào. Anh Đức nằm đó, mông chổng lên, lỗ đít co bóp nhầy nhụa, con cặc vẫn cương cứng dù vừa bắn tinh. Thuốc kích dục khiến Anh Đức không thể dừng lại, cơ thể Anh Đức nóng ran, đầu óc quay cuồng. Mỗi lời sỉ nhục của Hiệp lại như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Anh Đức vừa nhục vừa sướng đến điên dại.
Hiệp quỳ xuống, dí sát mặt vào mông Anh Đức, ngửi cái mùi dâm dục nồng nặc từ lỗ đít Anh Đức. "Nhìn cái lồn này đi, mày rỉ nước như con đĩ ấy!" Nó gầm lên, tay vỗ mạnh vào mông Anh Đức cái chát. "Tao tưởng mày là 'Mãnh Hổ', hóa ra mày là con hổ cái, thích nhét đồ vào lồn cho sướng hả? Nói đi, mày nứng lắm đúng không?"
Anh Đức rên rỉ, không trả lời được. Anh Đức muốn phản kháng, nhưng cái lỗ đít trống rỗng sau khi bị rút plug ra khiến Anh Đức thèm khát một cách bệnh hoạn. Thuốc kích dục ngấm sâu, con cặc Anh Đức lại rỉ tinh, ướt đẫm cái quần jockstrap trắng giờ đã nhăn nhúm dưới chân. Hiệp nhếch mép, tay luồn xuống, bóp mạnh con cặc Anh Đức. "Nhìn này, cặc mày ướt như lồn rồi, thằng chó. Mày thích tao sỉ nhục mày đúng không?"
"Đụ... đụ mẹ mày..." Anh Đức gầm lên, nhưng rồi lại rên rỉ khi Hiệp siết mạnh hơn. Anh Đức bắn tinh lần nữa, dòng tinh trắng đục phun ra, thấm ướt cả sàn nhà. Hiệp cười khùng khục, tay vẫn không buông tha, tiếp tục bóp nắn con cặc 27 cm như muốn vắt kiệt Anh Đức.
"Được lắm, thằng giang hồ thích chơi lồn. Tao sẽ cho mày sướng đến chết đêm nay!" Hiệp đứng dậy, cởi quần đùi của mình ra. Con cặc 19 cm của nó bung ra, dày, gân guốc, đầu cặc đỏ au vì nứng. Nó nhìn Anh Đức nằm đó, mông chổng lên, lỗ đít rỉ nước, và nó biết – đêm nay, nó sẽ khiến "Mãnh Hổ" phải quỳ dưới chân nó.
Chương 3: Phục tùng
Anh Đức rên rỉ, cơ thể run lên bần bật dưới sàn nhà lầy lội. Mùi hôi tanh từ con cặc 19 cm của Hiệp vẫn lởn vởn trong mũi Anh Đức, cái thứ dày cui, gân guốc, đen nhẻm ấy cứ vung vẩy trước mặt, quệt qua quệt lại cách môi Anh Đức chỉ vài phân. Thuốc kích dục khiến đầu óc Anh Đức quay cuồng, lưỡi Anh Đức vô thức lè ra, nước dãi chảy dài từ khóe miệng xuống sàn, nhỏ thành từng vệt nhầy nhụa. Con cặc 27 cm của Anh Đức giật liên hồi, rỉ tinh trắng đục thấm ướt cả cái quần jockstrap trắng nhăn nhúm dưới chân. Anh Đức muốn chống cự, muốn giữ chút sĩ diện cuối cùng, nhưng cái mùi hôi nồng và cơn dâm dục điên cuồng đã xé toạc lý trí Anh Đức ra từng mảnh.
Hiệp đứng đó, nhếch mép cười khinh bỉ, tay nắm con cặc hôi của mình vung vẩy thêm vài cái, cố tình để đầu cặc quệt lên mũi Anh Đức, để lại vệt nước nhờn bóng loáng. "Nhìn mày thèm chưa kìa, thằng chó!" Hiệp gầm lên, giọng khàn khàn đầy đắc thắng. "Mày muốn bú cặc tao lắm đúng không? Nhưng tao không rẻ thế đâu. Muốn bú thì cầu xin tao đi, thằng giang hồ nứng lồn!"
Anh Đức cắn môi đến rách, máu hòa với nước dãi chảy xuống cằm. Anh Đức gầm lên, giọng yếu ớt: "Mày... đụ mẹ mày..." Nhưng lời chưa dứt, Hiệp đã dí sát con cặc vào mặt Anh Đức, đầu cặc cọ mạnh lên môi Anh Đức, cái mùi tanh nồng xộc thẳng vào họng. Anh Đức rên rỉ, cơ thể giật nảy, con cặc Anh Đức lại bắn thêm một dòng tinh, chứng minh Anh Đức không thể chịu nổi nữa.
Hiệp phá lên cười, tiếng cười khùng khục vang khắp căn nhà. "Chửi nữa đi, thằng chó! Nhưng tao biết mày thèm đến phát điên rồi. Muốn bú cặc tao thì quỳ xuống, năn nỉ tao đi. Tao muốn nghe mày cầu xin như con đĩ, không thì tao vung cặc này cho mày ngửi cả đêm mà không được đụng vào!" Nó nhởn nhơ bước qua bước lại trước mặt Anh Đức, tay bóp con cặc mình, nước nhờn rỉ ra nhỏ xuống sàn, cố tình trêu ngươi.
Anh Đức thở hổn hển, đôi tay run rẩy chống xuống sàn, cố ngẩng đầu lên. Anh Đức muốn đấm vỡ mặt thằng Hiệp, muốn xé xác nó ra, nhưng cái mùi hôi từ con cặc ấy cứ ám ảnh, cái hình ảnh nó vung vẩy trước mặt cứ khiến Anh Đức phát điên. "Mày... tao..." Anh Đức lắp bắp, giọng lạc đi, nước dãi chảy dài từ miệng xuống ngực.
Hiệp cúi xuống, dí mặt sát mặt Anh Đức, con cặc hôi vẫn vung vẩy ngay trước mũi Anh Đức. "Sao? Mày nói không nổi nữa hả? Tao bảo mày cầu xin cơ mà, thằng ngu! Nói đi, 'Anh Hiệp, cho em bú cặc anh đi', không thì tao đứng đây vung cả đêm cho mày thèm chết luôn!" Nó cười khẩy, tay vỗ mạnh vào má Anh Đức cái chát, rồi đứng thẳng dậy, nhởn nhơ xoay người, để con cặc quệt qua quệt lại trên mặt Anh Đức.
Anh Đức rên lên, cơ thể run bần bật. Anh Đức đấu tranh, nhưng mỗi cái quệt của con cặc Hiệp, mỗi lời sỉ nhục, lại như xát muối vào lòng tự trọng đang rách nát của Anh Đức. Thuốc kích dục biến Anh Đức thành con thú, chỉ biết thèm khát cái thứ hôi tanh trước mặt. Cuối cùng, Anh Đức gục đầu xuống, nước dãi chảy thành vũng dưới sàn, giọng khàn khàn bật ra: "Cho... cho tao bú... tao xin mày..."
Hiệp dừng lại, quay người nhìn Anh Đức, nụ cười trên mặt nó càng mở rộng. "Đụ má, mới thế mà chưa đủ đâu, thằng chó! Tao muốn mày năn nỉ tử tế cơ. Quỳ lên, nhìn tao, rồi nói: 'Anh Hiệp, em xin anh, cho em bú con cặc hôi của anh đi'. Nói rõ ràng, không thì tao không cho mày đụng vào đâu!" Nó nhếch mép, tay bóp mạnh con cặc, nước nhờn rỉ ra nhỏ xuống ngay trước mặt Anh Đức, cố tình khiêu khích.
Anh Đức thở hổn hển, đôi tay run rẩy chống xuống sàn, từ từ quỳ lên. Đôi mắt đỏ ngầu của Anh Đức ngước nhìn Hiệp, nước dãi vẫn chảy dài từ cằm. Anh Đức cắn răng, nhưng rồi cái dục vọng bệnh hoạn lấn át tất cả. "Anh... anh Hiệp..." Giọng Anh Đức nghẹn lại, như bị ai bóp cổ. "Em... em xin anh... cho em bú... bú con cặc hôi của anh đi..."
Hiệp phá lên cười điên dại, tiếng cười vang dội át cả tiếng mưa bên ngoài. "Đụ má, nghe rõ chưa tụi bây? Thằng 'Mãnh Hổ' gọi tao là anh Hiệp, năn nỉ tao cho nó bú cặc!" Nó quay sang hai thằng đàn em đứng chết trân góc nhà, mặt chúng trắng bệch, mắt trợn tròn nhìn ông anh từng oai phong giờ quỳ trước thằng trai quê, miệng đầy dãi, cầu xin được bú cặc.
"Chưa đủ đâu, thằng chó!" Hiệp gầm lên, tay túm tóc Anh Đức giật mạnh. "Mày năn nỉ kiểu đó tao chưa ưng. Tao muốn mày khóc lóc, van xin tao như con đĩ thèm cặc. Nói lại đi, 'Anh Hiệp, em thèm con cặc hôi của anh quá, em xin anh thương em, cho em bú đi'. Nói to lên, không thì tao đập mày!"
Anh Đức rên rỉ, nước mắt vô thức trào ra hòa với nước dãi trên mặt. Anh Đức không còn là giang hồ máu mặt, không còn là "Mãnh Hổ" nữa. Anh Đức chỉ là một kẻ nô lệ dưới cơn dâm dục và sự khống chế của Hiệp. "Anh Hiệp..." Giọng Anh Đức run rẩy, nghẹn ngào. "Em... em thèm con cặc hôi của anh quá... em xin anh thương em... cho em bú đi... em xin anh..."
Hiệp cười khùng khục, tay vỗ mạnh vào mặt Anh Đức cái chát. "Được lắm, con đĩ! Mày năn nỉ ngon đấy. Tao cho mày bú, nhưng phải bú cho ngon vào, không thì tao tọng cặc vào họng mày đến chết!" Nó túm tóc Anh Đức, kéo đầu Anh Đức ngửa lên, rồi ấn mạnh con cặc hôi vào miệng Anh Đức. Đầu cặc dày cui chui thẳng vào họng, cái mùi tanh nồng và vị mặn chát xộc lên, khiến Anh Đức suýt nghẹn. Nhưng Anh Đức không dừng lại. Anh Đức bỏ hết sĩ diện, đôi môi mọng đỏ ngậm chặt con cặc Hiệp, lưỡi quấn lấy thân cặc, mút mạnh như con đĩ đói khát.
Hiệp gầm lên khoái trá, tay giữ chặt đầu Anh Đức, đẩy hông tới trước. Con cặc 19 cm của nó đâm sâu lút cán, chạm đến cổ họng Anh Đức, khiến nước dãi từ miệng Anh Đức trào ra, chảy đầy xuống cằm, thấm ướt cả ngực. "Đụ má, mày bú cặc ngon vl! Nhìn cái miệng mày kìa, như cái lồn hút cặc tao vậy!" Hiệp vừa địt miệng Anh Đức vừa sỉ nhục, tay vỗ mạnh vào mặt Anh Đức cái chát.
Anh Đức rên rỉ, nhưng không đẩy ra. Anh Đức miệt mài bú, lưỡi liếm dọc thân cặc, nuốt trọn cái mùi hôi tanh của Hiệp. Con cặc 27 cm của Anh Đức giật liên hồi, bắn tinh trắng đục tung tóe xuống sàn, chứng minh Anh Đức đang sướng đến điên dại. Hai thằng đàn em đứng đó, mắt trợn tròn, không tin nổi cảnh tượng trước mặt – ông anh giang hồ máu mặt của chúng giờ quỳ mút cặc thằng Hiệp như con thú đói mồi.
Hiệp không dừng lại. Nó rút cặc ra, quệt nước dãi từ miệng Anh Đức lên mặt Anh Đức, rồi lại ấn vào, địt mạnh hơn. "Mày thích không, thằng chó? Thích bú cặc hôi của tao trước mặt tụi nó đúng không? Nói đi, mày là con đĩ của tao đúng không?" Nó gầm lên, tay túm tóc Anh Đức giật mạnh.
"Ư... ư... tao... tao là đĩ của mày..." Anh Đức rên lên, giọng nghẹn ngào trong nước dãi và tinh dịch. Anh Đức không còn là "Mãnh Hổ" nữa, chỉ còn là một kẻ nô lệ dưới cơn dâm dục và sự khống chế của Hiệp.
Hiệp cười điên dại, đẩy Anh Đức ngã ngửa ra sàn, rồi ngồi lên ngực Anh Đức, con cặc hôi vẫn nhầy nhụa nước dãi dí sát mặt Anh Đức. "Tao chưa xong đâu, thằng chó. Đêm nay tao sẽ cho mày bú đến khi mày ngất đi!" Nó ấn cặc vào miệng Anh Đức lần nữa, địt mạnh lút cán, mặc cho Anh Đức nghẹn thở, dãi chảy đầy sàn.
Chương 1: Dưới Áp Lực Dục Vọng
Mưa rơi xối xả, từng giọt nước đập mạnh xuống mái tôn xập xệ của cái xóm nghèo ven thành phố. Đêm tối mịt mù, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt qua màn mưa, chiếu lên bóng dáng cao lớn của anh Đức. Hắn đứng đó, áo sơ mi đen ướt sũng ôm sát cơ thể, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc và hình xăm rồng cuốn phủ kín nửa thân trên. Đôi mắt sắc lạnh đảo quanh, tay cầm điếu thuốc cháy đỏ, khói thuốc hòa vào không khí ẩm ướt. Đằng sau anh là hai thằng đàn em, một thằng xách cây gậy sắt, thằng kia cầm con dao găm sáng loáng. Cả ba bước đều đều trên con đường lầy lội, tiếng giày dẫm nước bắn tung tóe. "Thằng Hiệp ở đâu?" Anh Đức gằn giọng, quẳng điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày nghiền nát tàn lửa. Giọng anh trầm nhưng lạnh, như lưỡi dao cắt qua không khí. Thằng đàn em cầm gậy chỉ tay về phía căn nhà lụp xụp cuối ngõ. "Nó ở đó, anh. Thằng chó đó nợ mình ba chục củ, hẹn cả tháng nay mà chưa thấy trả." Anh Đức nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. "Ba chục củ mà cũng dám quỵt tao? Được, đêm nay tao cho nó biết mùi." Hắn hất hàm, cả ba tiến thẳng về phía căn nhà. Cửa gỗ mục nát bật tung khi thằng đàn em đá mạnh một phát. Bên trong, ánh đèn dầu leo lét chiếu lên bóng dáng thằng Hiệp đang ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa cũ kỹ. Nó mặc áo ba lỗ rách, quần đùi cáu bẩn, đôi tay đen nhẻm gầy guộc ôm lấy đầu gối. Thấy anh Đức bước vào, Hiệp giật mình đứng bật dậy, đôi mắt sâu hoắm lóe lên chút hoảng loạn. "Đức... anh Đức..." Giọng Hiệp lạc đi, nó lùi lại một bước, lưng chạm vào tường. Anh Đức chẳng nói gì, bước thẳng tới, túm cổ áo Hiệp kéo mạnh. Sức mạnh của hắn khiến thằng Hiệp lảo đảo, suýt ngã nhào. "Mày nghĩ mày là ai mà dám nợ tiền tao hả, con chó?" Hắn gầm lên, tay siết chặt hơn, mặt áp sát mặt Hiệp. Hơi thở anh phả ra mùi thuốc lá và rượu, nóng rát trên da thằng Hiệp. "Anh... anh bình tĩnh... em... em chưa có tiền, nhưng em sẽ trả..." Hiệp lắp bắp, đôi tay run rẩy cố gỡ tay anh Đức ra, nhưng vô ích. Hắn quá khỏe, cái thân hình cao lớn của anh Đức như một bức tường đè ép nó. "Trả? Trả bằng cái lồn gì khi mày chỉ là thằng nhà quê nghèo kiết xác?" Anh Đức cười khẩy, buông cổ áo Hiệp ra rồi quay sang nhìn quanh căn nhà. Mọi thứ tồi tàn đến thảm hại – cái bàn gỗ mối mọt, cái giường tre xiêu vẹo, vài cái nồi méo mó nằm lăn lóc góc nhà. "Nhìn cái ổ chuột của mày kìa. Đúng là đồ rác rưởi." Hiệp cắn răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Nó muốn lao vào đấm vỡ mặt thằng khốn này, nhưng nó biết mình chẳng có cửa. Anh Đức không chỉ mạnh, mà còn là con trai của Bố Già – trùm giang hồ miền Bắc. Động vào hắn khác gì tự đào mồ chôn mình. Nhưng anh Đức chưa dừng lại. Hắn bước tới góc nhà, nơi có tấm ảnh cũ kỹ chụp gia đình Hiệp – bố mẹ nó già nua, gầy gò, đứng bên thằng Hiệp hồi còn nhỏ. Hắn nhặt tấm ảnh lên, ngắm nghía rồi bật cười khinh khỉnh. "Nhìn cái mặt bố mẹ mày này, chắc cả đời chỉ biết cắm mặt xuống ruộng. Đẻ ra mày cũng chẳng khá hơn, toàn giống rác rưởi." "ĐỨNG LẠI!" Hiệp gầm lên, mắt đỏ ngầu. Nó lao tới giật lấy tấm ảnh từ tay anh Đức, nhưng hắn nhanh hơn, giơ tay lên cao rồi dùng chân đá mạnh vào bụng Hiệp. Thằng Hiệp ngã lăn ra sàn, ôm bụng rên rỉ, nước mưa từ mái nhà dột xuống thấm ướt cả người nó. "Đụ má mày, dám lớn tiếng với tao?" Anh Đức cúi xuống, túm tóc Hiệp kéo đầu nó ngửa lên. "Bố mẹ mày là cái thá gì? Một lũ nhà quê bẩn thỉu, đẻ ra thằng con ngu như mày để tao phải đến tận đây đòi nợ. Mày nghĩ mày ngon lắm hả?" Hiệp thở hổn hển, máu từ khóe miệng chảy ra, nhưng trong lòng nó là một cơn giận dữ bùng cháy. Những lời sỉ nhục gia đình như mũi dao đâm vào tim nó. Nó nghèo, nó thấp kém, nhưng bố mẹ nó là tất cả những gì nó có. Anh Đức có thể đánh nó, hành nó, nhưng động đến gia đình thì không thể tha thứ. "Anh... anh muốn gì thì nói đi..." Hiệp gằn giọng, cố kìm cơn đau và cơn giận. "Đừng lôi gia đình tôi vào." Anh Đức buông tóc nó ra, đứng thẳng dậy, phủi tay như vừa chạm vào thứ gì bẩn thỉu. "Muốn gì? Đơn giản thôi. Trả tiền, hoặc tao đốt cái nhà này, rồi lôi mày ra ngoài kia cho tụi tao chơi tới chết." Hai thằng đàn em đứng sau cười hô hố, tiếng cười vang lên giữa tiếng mưa rơi đều đều. Hiệp cúi đầu, đôi tay run rẩy. Nó không có tiền, không có cách nào trả ngay bây giờ. Nhưng nó biết, nếu cứ để anh Đức tiếp tục sỉ nhục, nó sẽ không chịu nổi mà làm liều. "Được... được rồi..." Hiệp đứng dậy, giọng nhỏ nhưng chắc. "Anh ngồi xuống đi. Tôi... tôi đi lấy nước cho anh uống, rồi mình nói chuyện." Anh Đức nhếch mép, ngồi phịch xuống cái ghế nhựa cũ kỹ, chân gác lên bàn, mắt vẫn nhìn Hiệp đầy khinh miệt. "Nhanh lên, tao không có thời gian cho cái thứ rác rưởi như mày." Hiệp lặng lẽ bước vào góc nhà, nơi có cái ấm nước cũ. Nó rót nước vào cốc, tay hơi run. Nhưng trong đầu nó, một ý nghĩ đen tối chợt lóe lên. Nó quay lưng lại, giả vờ lục lọi tìm thứ gì đó, rồi lén lấy ra một lọ nhỏ từ túi quần. Thứ thuốc kích dục mà thằng bạn giang hồ từng đưa nó, bảo là "hàng xịn, chỉ cần vài giọt là nứng điên cuồng". Hiệp không định dùng, nhưng giờ đây, cơn giận và sự bất lực khiến nó không còn nghĩ được gì ngoài việc trả thù. Nó nhỏ vài giọt vào cốc nước, khuấy đều, rồi mang ra đưa cho anh Đức. "Anh uống đi... để bớt nóng." Anh Đức cầm cốc, nhìn Hiệp bằng ánh mắt nghi ngờ, nhưng rồi nhún vai uống một hơi cạn. Hắn lau miệng, cười khẩy. "Mày nghĩ mời tao nước là tao tha cho mày à? Ngây thơ vl." Hiệp không đáp, chỉ lặng lẽ ngồi xuống góc nhà, mắt quan sát. Nó chờ đợi. Và chẳng bao lâu, anh Đức bắt đầu cảm thấy異変 (dị biến) trong người. Mặt hắn đỏ lên, hơi thở trở nên nặng nề, đôi tay vô thức siết chặt thành ghế. Hắn nhíu mày, nhìn xuống dưới – "cặc ngựa" 27 cm của hắn đang cương cứng trong quần, căng tức đến mức muốn bung cả khóa kéo. "Đụ má... mày... mày bỏ gì vào nước hả?" Anh Đức gầm lên, đứng bật dậy, nhưng đôi chân hắn run rẩy, cơ thể nóng ran như bị lửa đốt. Hiệp nhếch mép, lần đầu tiên trong đêm nay nó cười – một nụ cười lạnh lùng, đầy thù hận. "Anh muốn chơi tôi? Giờ thì đến lượt tôi chơi anh." Nó đứng dậy, bước tới gần anh Đức. Hai thằng đàn em định lao vào, nhưng Hiệp nhanh hơn, đá đổ cái bàn gỗ chắn đường chúng. Anh Đức, trong cơn kích dục dữ dội, không còn kiểm soát được bản thân. Hắn thở hổn hển, mắt mờ đi vì dục vọng, tay vô thức lần xuống dưới quần. Hiệp cúi xuống, thì thầm vào tai hắn: "Anh ngon lắm mà, phải không? Giờ thì để coi anh chịu được bao lâu." Cơn thuốc bắt đầu ngấm sâu, anh Đức rên lên, cơ thể hắn run rẩy. Hiệp không vội, nó đứng đó, nhìn "Mãnh Hổ" giang hồ từng khiến nó khiếp sợ giờ đang quằn quại trước mặt. Nó biết, đêm nay mới chỉ là khởi đầu.
Anh Đức - Chương 2: Cơn điên dục tính
Mưa vẫn rơi đều đều ngoài mái tôn, tiếng nước dột tí tách hòa cùng hơi thở nặng nề của Anh Đức. Anh Đức đứng đó, giữa căn nhà lụp xụp, đôi chân run rẩy vì cơn thuốc kích dục thằng Hiệp bỏ vào nước. Mặt Anh Đức đỏ bừng, mắt mờ đi, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cái cổ trắng trẻo chi chít hình xăm. "Cặc ngựa" 27 cm của Anh Đức cương cứng đến đau nhức trong quần, căng tức như muốn xé toạc vải. Hai thằng đàn em bị Hiệp đá đổ bàn chắn đường, giờ đang lồm cồm bò dậy, nhưng Anh Đức chẳng còn tâm trí để ra lệnh nữa. Anh Đức chỉ biết thở hộc hộc, tay vô thức lần xuống dưới, cố đè nén cái dục vọng đang bùng cháy trong người. Thằng Hiệp đứng đối diện, đôi mắt đen sâu hoắm lóe lên vẻ đắc thắng. Nó không còn là thằng trai quê nghèo kiết xác run rẩy trước "Mãnh Hổ" nữa. Giờ đây, nó là kẻ nắm quyền, và nó sẽ khiến Anh Đức phải trả giá cho từng lời sỉ nhục gia đình nó. "Cởi quần áo ra, thằng chó!" Hiệp gầm lên, giọng khàn khàn đầy thù hận. Nó bước tới, túm lấy cổ áo Anh Đức xé toạc một phát. Nút áo văng tung tóe, để lộ lồng ngực săn chắc với hình xăm rồng cuốn ngoằn ngoèo chạy từ vai xuống bụng. Anh Đức lảo đảo, nhưng không chống cự nổi, cơ thể Anh Đức như bị cơn thuốc khống chế hoàn toàn. "Mày... mày dám..." Anh Đức gằn giọng, nhưng lời chưa dứt đã bị Hiệp đạp mạnh vào bụng. Anh Đức ngã phịch xuống sàn, ôm bụng rên rỉ, nước mưa từ mái dột thấm ướt cả người. Đám đàn em định lao vào, nhưng Hiệp quay lại, nhặt cây gậy sắt của chúng ném thẳng về phía góc nhà. "Đụ má tụi bây, muốn chết thì nhào vô!" Hai thằng đàn em chững lại, nhìn Anh Đức quằn quại dưới sàn mà không dám động thủ. Chúng biết, giờ phút này, "Mãnh Hổ" đã mất hết uy quyền. Hiệp cúi xuống, túm tóc Anh Đức kéo đầu Anh Đức ngửa lên. "Tao nói cởi quần áo, mày điếc hả? Hay để tao lột truồng mày ra cho tụi nó xem con cặc ngựa của mày nứng thế nào?" Nó cười khẩy, tay giật mạnh cái quần jeans đen của Anh Đức xuống. Vải rách toạc, để lộ đôi đùi to như đùi ếch, cơ bắp cuồn cuộn căng cứng vì thuốc kích dục. Nhưng thứ khiến Hiệp sững sờ là cái quần jockstrap trắng bó sát, ôm chặt lấy hạ bộ của Anh Đức. Màu trắng tinh đối lập hoàn toàn với cái vẻ giang hồ máu mặt của Anh Đức, trông vừa lố bịch vừa kích thích. "Đụ má, mày mặc cái gì đây?" Hiệp phá lên cười, tiếng cười khàn khàn vang khắp căn nhà. "Quần sịp kiểu này là để khoe cặc cho tụi đực rựa xem hả, thằng chó? Nhìn cái đùi mày to thế này, mà mặc cái quần lồn này, tao tưởng mày là giang hồ cơ mà!" Anh Đức cắn răng, đôi tay run rẩy cố che hạ bộ, nhưng Hiệp nhanh hơn, giật mạnh cái quần jockstrap xuống tới đầu gối. Con cặc 27 cm của Anh Đức bung ra, cương cứng đỏ au, gân guốc nổi lên chằng chịt như muốn nổ tung. Đầu cặc rỉ nước nhờn, từng giọt chảy xuống đùi, ướt đẫm cả lớp lông đen rậm rạp. Hiệp trợn mắt, dù đã nghe đồn về "hàng khủng" của Anh Đức, nhưng tận mắt thấy vẫn khiến nó sốc. Cái thứ đó to gấp đôi cặc 19 cm của nó, dài ngoằng, dày như cổ tay, nhìn mà muốn rùng mình. "Đụ mẹ, mày đúng là thằng ngựa đực!" Hiệp gầm lên, tay vỗ mạnh vào đùi Anh Đức cái chát. "Cặc to thế này mà để tao chơi, mày có thấy nhục không, hả thằng khốn?" Anh Đức rên lên, không phải vì đau mà vì cơn kích dục đang hành hạ Anh Đức. Anh Đức muốn chửi lại, muốn đấm vỡ mặt thằng Hiệp, nhưng cơ thể không nghe lời. Mỗi cái chạm của Hiệp, mỗi lời sỉ nhục, lại khiến con cặc Anh Đức giật lên, rỉ thêm nước nhờn. Anh Đức thở hộc hộc, mắt mờ đi, đôi tay vô thức bấu chặt sàn nhà. Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại. Hiệp túm vai Anh Đức, lật úp người Anh Đức xuống sàn. Đôi mông trắng trẻo, săn chắc hiện ra, căng mọng như mông đàn bà, không một vết sẹo dù Anh Đức là giang hồ máu mặt. Hiệp định đạp thêm phát nữa, nhưng rồi nó khựng lại. Giữa hai khe mông Anh Đức, một thứ gì đó lòi ra – cái quai cầm nhỏ xíu của một món đồ chơi tình dục. Một cái sex toy plug, nhét sâu trong lỗ đít Anh Đức, chỉ lộ ra chút xíu, nhưng đủ để Hiệp nhận ra ngay. "ĐỤ MẸ MÀY!" Hiệp hét lên, tay giật mạnh cái quai cầm. Cái plug bung ra kèm theo tiếng "bộp" nhầy nhụa, để lộ cái lỗ đít hồng hào, khít rịt, ướt át vì nước dâm rỉ ra từ bên trong. Anh Đức rú lên, cơ thể giật nảy, con cặc dưới bụng Anh Đức đập mạnh xuống sàn, bắn tinh trắng đục tung tóe. Anh Đức không kiểm soát được nữa, thuốc kích dục cộng với cái plug bị rút ra khiến Anh Đức lên đỉnh ngay lập tức. Hiệp đứng đó, tay cầm cái plug còn dính nước nhờn, miệng há hốc nhìn Anh Đức quằn quại. Rồi nó cười, tiếng cười điên dại vang lên giữa tiếng mưa. "Mày... mày nhét cái này vào đít hả? Đụ má, thằng giang hồ như mày mà chơi đồ chơi lồn thế này? Tao tưởng mày ngon lắm, hóa ra mày là con đực nứng lồn, thích bị địt đít à?" Anh Đức cắn môi đến chảy máu, cố gầm lên: "Mày... im... im mẹ mày đi..." Nhưng giọng Anh Đức lạc đi, yếu ớt, chẳng còn chút uy quyền nào. Anh Đức nằm đó, mông chổng lên, lỗ đít co bóp nhầy nhụa, con cặc vẫn cương cứng dù vừa bắn tinh. Thuốc kích dục khiến Anh Đức không thể dừng lại, cơ thể Anh Đức nóng ran, đầu óc quay cuồng. Mỗi lời sỉ nhục của Hiệp lại như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Anh Đức vừa nhục vừa sướng đến điên dại. Hiệp quỳ xuống, dí sát mặt vào mông Anh Đức, ngửi cái mùi dâm dục nồng nặc từ lỗ đít Anh Đức. "Nhìn cái lồn này đi, mày rỉ nước như con đĩ ấy!" Nó gầm lên, tay vỗ mạnh vào mông Anh Đức cái chát. "Tao tưởng mày là 'Mãnh Hổ', hóa ra mày là con hổ cái, thích nhét đồ vào lồn cho sướng hả? Nói đi, mày nứng lắm đúng không?" Anh Đức rên rỉ, không trả lời được. Anh Đức muốn phản kháng, nhưng cái lỗ đít trống rỗng sau khi bị rút plug ra khiến Anh Đức thèm khát một cách bệnh hoạn. Thuốc kích dục ngấm sâu, con cặc Anh Đức lại rỉ tinh, ướt đẫm cái quần jockstrap trắng giờ đã nhăn nhúm dưới chân. Hiệp nhếch mép, tay luồn xuống, bóp mạnh con cặc Anh Đức. "Nhìn này, cặc mày ướt như lồn rồi, thằng chó. Mày thích tao sỉ nhục mày đúng không?" "Đụ... đụ mẹ mày..." Anh Đức gầm lên, nhưng rồi lại rên rỉ khi Hiệp siết mạnh hơn. Anh Đức bắn tinh lần nữa, dòng tinh trắng đục phun ra, thấm ướt cả sàn nhà. Hiệp cười khùng khục, tay vẫn không buông tha, tiếp tục bóp nắn con cặc 27 cm như muốn vắt kiệt Anh Đức. "Được lắm, thằng giang hồ thích chơi lồn. Tao sẽ cho mày sướng đến chết đêm nay!" Hiệp đứng dậy, cởi quần đùi của mình ra. Con cặc 19 cm của nó bung ra, dày, gân guốc, đầu cặc đỏ au vì nứng. Nó nhìn Anh Đức nằm đó, mông chổng lên, lỗ đít rỉ nước, và nó biết – đêm nay, nó sẽ khiến "Mãnh Hổ" phải quỳ dưới chân nó.
Chương 3: Phục tùng
Anh Đức rên rỉ, cơ thể run lên bần bật dưới sàn nhà lầy lội. Mùi hôi tanh từ con cặc 19 cm của Hiệp vẫn lởn vởn trong mũi Anh Đức, cái thứ dày cui, gân guốc, đen nhẻm ấy cứ vung vẩy trước mặt, quệt qua quệt lại cách môi Anh Đức chỉ vài phân. Thuốc kích dục khiến đầu óc Anh Đức quay cuồng, lưỡi Anh Đức vô thức lè ra, nước dãi chảy dài từ khóe miệng xuống sàn, nhỏ thành từng vệt nhầy nhụa. Con cặc 27 cm của Anh Đức giật liên hồi, rỉ tinh trắng đục thấm ướt cả cái quần jockstrap trắng nhăn nhúm dưới chân. Anh Đức muốn chống cự, muốn giữ chút sĩ diện cuối cùng, nhưng cái mùi hôi nồng và cơn dâm dục điên cuồng đã xé toạc lý trí Anh Đức ra từng mảnh. Hiệp đứng đó, nhếch mép cười khinh bỉ, tay nắm con cặc hôi của mình vung vẩy thêm vài cái, cố tình để đầu cặc quệt lên mũi Anh Đức, để lại vệt nước nhờn bóng loáng. "Nhìn mày thèm chưa kìa, thằng chó!" Hiệp gầm lên, giọng khàn khàn đầy đắc thắng. "Mày muốn bú cặc tao lắm đúng không? Nhưng tao không rẻ thế đâu. Muốn bú thì cầu xin tao đi, thằng giang hồ nứng lồn!" Anh Đức cắn môi đến rách, máu hòa với nước dãi chảy xuống cằm. Anh Đức gầm lên, giọng yếu ớt: "Mày... đụ mẹ mày..." Nhưng lời chưa dứt, Hiệp đã dí sát con cặc vào mặt Anh Đức, đầu cặc cọ mạnh lên môi Anh Đức, cái mùi tanh nồng xộc thẳng vào họng. Anh Đức rên rỉ, cơ thể giật nảy, con cặc Anh Đức lại bắn thêm một dòng tinh, chứng minh Anh Đức không thể chịu nổi nữa. Hiệp phá lên cười, tiếng cười khùng khục vang khắp căn nhà. "Chửi nữa đi, thằng chó! Nhưng tao biết mày thèm đến phát điên rồi. Muốn bú cặc tao thì quỳ xuống, năn nỉ tao đi. Tao muốn nghe mày cầu xin như con đĩ, không thì tao vung cặc này cho mày ngửi cả đêm mà không được đụng vào!" Nó nhởn nhơ bước qua bước lại trước mặt Anh Đức, tay bóp con cặc mình, nước nhờn rỉ ra nhỏ xuống sàn, cố tình trêu ngươi. Anh Đức thở hổn hển, đôi tay run rẩy chống xuống sàn, cố ngẩng đầu lên. Anh Đức muốn đấm vỡ mặt thằng Hiệp, muốn xé xác nó ra, nhưng cái mùi hôi từ con cặc ấy cứ ám ảnh, cái hình ảnh nó vung vẩy trước mặt cứ khiến Anh Đức phát điên. "Mày... tao..." Anh Đức lắp bắp, giọng lạc đi, nước dãi chảy dài từ miệng xuống ngực. Hiệp cúi xuống, dí mặt sát mặt Anh Đức, con cặc hôi vẫn vung vẩy ngay trước mũi Anh Đức. "Sao? Mày nói không nổi nữa hả? Tao bảo mày cầu xin cơ mà, thằng ngu! Nói đi, 'Anh Hiệp, cho em bú cặc anh đi', không thì tao đứng đây vung cả đêm cho mày thèm chết luôn!" Nó cười khẩy, tay vỗ mạnh vào má Anh Đức cái chát, rồi đứng thẳng dậy, nhởn nhơ xoay người, để con cặc quệt qua quệt lại trên mặt Anh Đức. Anh Đức rên lên, cơ thể run bần bật. Anh Đức đấu tranh, nhưng mỗi cái quệt của con cặc Hiệp, mỗi lời sỉ nhục, lại như xát muối vào lòng tự trọng đang rách nát của Anh Đức. Thuốc kích dục biến Anh Đức thành con thú, chỉ biết thèm khát cái thứ hôi tanh trước mặt. Cuối cùng, Anh Đức gục đầu xuống, nước dãi chảy thành vũng dưới sàn, giọng khàn khàn bật ra: "Cho... cho tao bú... tao xin mày..." Hiệp dừng lại, quay người nhìn Anh Đức, nụ cười trên mặt nó càng mở rộng. "Đụ má, mới thế mà chưa đủ đâu, thằng chó! Tao muốn mày năn nỉ tử tế cơ. Quỳ lên, nhìn tao, rồi nói: 'Anh Hiệp, em xin anh, cho em bú con cặc hôi của anh đi'. Nói rõ ràng, không thì tao không cho mày đụng vào đâu!" Nó nhếch mép, tay bóp mạnh con cặc, nước nhờn rỉ ra nhỏ xuống ngay trước mặt Anh Đức, cố tình khiêu khích. Anh Đức thở hổn hển, đôi tay run rẩy chống xuống sàn, từ từ quỳ lên. Đôi mắt đỏ ngầu của Anh Đức ngước nhìn Hiệp, nước dãi vẫn chảy dài từ cằm. Anh Đức cắn răng, nhưng rồi cái dục vọng bệnh hoạn lấn át tất cả. "Anh... anh Hiệp..." Giọng Anh Đức nghẹn lại, như bị ai bóp cổ. "Em... em xin anh... cho em bú... bú con cặc hôi của anh đi..." Hiệp phá lên cười điên dại, tiếng cười vang dội át cả tiếng mưa bên ngoài. "Đụ má, nghe rõ chưa tụi bây? Thằng 'Mãnh Hổ' gọi tao là anh Hiệp, năn nỉ tao cho nó bú cặc!" Nó quay sang hai thằng đàn em đứng chết trân góc nhà, mặt chúng trắng bệch, mắt trợn tròn nhìn ông anh từng oai phong giờ quỳ trước thằng trai quê, miệng đầy dãi, cầu xin được bú cặc. "Chưa đủ đâu, thằng chó!" Hiệp gầm lên, tay túm tóc Anh Đức giật mạnh. "Mày năn nỉ kiểu đó tao chưa ưng. Tao muốn mày khóc lóc, van xin tao như con đĩ thèm cặc. Nói lại đi, 'Anh Hiệp, em thèm con cặc hôi của anh quá, em xin anh thương em, cho em bú đi'. Nói to lên, không thì tao đập mày!" Anh Đức rên rỉ, nước mắt vô thức trào ra hòa với nước dãi trên mặt. Anh Đức không còn là giang hồ máu mặt, không còn là "Mãnh Hổ" nữa. Anh Đức chỉ là một kẻ nô lệ dưới cơn dâm dục và sự khống chế của Hiệp. "Anh Hiệp..." Giọng Anh Đức run rẩy, nghẹn ngào. "Em... em thèm con cặc hôi của anh quá... em xin anh thương em... cho em bú đi... em xin anh..." Hiệp cười khùng khục, tay vỗ mạnh vào mặt Anh Đức cái chát. "Được lắm, con đĩ! Mày năn nỉ ngon đấy. Tao cho mày bú, nhưng phải bú cho ngon vào, không thì tao tọng cặc vào họng mày đến chết!" Nó túm tóc Anh Đức, kéo đầu Anh Đức ngửa lên, rồi ấn mạnh con cặc hôi vào miệng Anh Đức. Đầu cặc dày cui chui thẳng vào họng, cái mùi tanh nồng và vị mặn chát xộc lên, khiến Anh Đức suýt nghẹn. Nhưng Anh Đức không dừng lại. Anh Đức bỏ hết sĩ diện, đôi môi mọng đỏ ngậm chặt con cặc Hiệp, lưỡi quấn lấy thân cặc, mút mạnh như con đĩ đói khát. Hiệp gầm lên khoái trá, tay giữ chặt đầu Anh Đức, đẩy hông tới trước. Con cặc 19 cm của nó đâm sâu lút cán, chạm đến cổ họng Anh Đức, khiến nước dãi từ miệng Anh Đức trào ra, chảy đầy xuống cằm, thấm ướt cả ngực. "Đụ má, mày bú cặc ngon vl! Nhìn cái miệng mày kìa, như cái lồn hút cặc tao vậy!" Hiệp vừa địt miệng Anh Đức vừa sỉ nhục, tay vỗ mạnh vào mặt Anh Đức cái chát. Anh Đức rên rỉ, nhưng không đẩy ra. Anh Đức miệt mài bú, lưỡi liếm dọc thân cặc, nuốt trọn cái mùi hôi tanh của Hiệp. Con cặc 27 cm của Anh Đức giật liên hồi, bắn tinh trắng đục tung tóe xuống sàn, chứng minh Anh Đức đang sướng đến điên dại. Hai thằng đàn em đứng đó, mắt trợn tròn, không tin nổi cảnh tượng trước mặt – ông anh giang hồ máu mặt của chúng giờ quỳ mút cặc thằng Hiệp như con thú đói mồi. Hiệp không dừng lại. Nó rút cặc ra, quệt nước dãi từ miệng Anh Đức lên mặt Anh Đức, rồi lại ấn vào, địt mạnh hơn. "Mày thích không, thằng chó? Thích bú cặc hôi của tao trước mặt tụi nó đúng không? Nói đi, mày là con đĩ của tao đúng không?" Nó gầm lên, tay túm tóc Anh Đức giật mạnh. "Ư... ư... tao... tao là đĩ của mày..." Anh Đức rên lên, giọng nghẹn ngào trong nước dãi và tinh dịch. Anh Đức không còn là "Mãnh Hổ" nữa, chỉ còn là một kẻ nô lệ dưới cơn dâm dục và sự khống chế của Hiệp. Hiệp cười điên dại, đẩy Anh Đức ngã ngửa ra sàn, rồi ngồi lên ngực Anh Đức, con cặc hôi vẫn nhầy nhụa nước dãi dí sát mặt Anh Đức. "Tao chưa xong đâu, thằng chó. Đêm nay tao sẽ cho mày bú đến khi mày ngất đi!" Nó ấn cặc vào miệng Anh Đức lần nữa, địt mạnh lút cán, mặc cho Anh Đức nghẹn thở, dãi chảy đầy sàn.
No comments:
Post a Comment